Chao ngay moi

object>

Chào mừng quý vị đến với Website của trường Tiểu học Lại Xuân.

Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
Gốc > Trang thơ >

Thơ - HT : Lê Xuân Lựa

 MỘT THỜI THƠ DẠI 
Giấu đâu rồi một thời con gái
Cất đâu rồi đôi môi mọng ngày xưa
Đâu mất rồi những dấu hôn nồng cháy
Mất rồi ư! Đôi mắt biếc đong đưa.  
Tóc mây còn bồng bềnh trôi nữa?
Làn mi xanh thờ thẫn nhập nhoà
Cánh tay gầy một thời ôm chặt
Giữa mịt mùng tìm cái ngẩn ngơ. 
Trái tim giờ có còn thổn thức?
Còn hát lời chín đợi mười mong?
Ngực còn căng phút giây hổn hển?
Ôi lạnh tanh, một đốm lửa lòng!
 Cuộc đời nhanh như trong giấc mơ
Em mải miết theo một thời thơ dại
Đánh mất đi một thời con gái
Và bây giờ, bèo nổi, giữa dòng trôi... 

Mùa xuân 2003

 
 
 
 
NHỚ QUÊ­­
Em ở miệt đồi có nhớ nhà không?
Nơi núi đá giăng hàng xanh ngắt
Có nhớ đồng nhà tròn như cái bát
Mảnh ruộng bốn sào vàng xuộm váng chua 
Đất vụ chiêm nứt nẻ đợi bóng mưa
Hạt lúa lai chờ bùn ao bén rễ
Sương muối giăng đất co mình nín thở
Vắt ngọt ngào chắt đọng một mùa sây 
Em ở trong vườn có nhớ các con?
Kí túc xá những bữa cơm tự nấu
Tiền gửi chậm, lòng con đau đáu
Cơ chế thị trường nay đã khác xưa 
Em ở trong vườn đội nắng đội mưa
 Nắng sém lưng mưa rừng sạt đất
Thèm nắng quê nhà vị cay, vị chát
Khát hạt mưa thu thánh thót sau hè. 
Chiều dần buông róc rách nước khe
Gà rừng gáy vu vơ thung núi
Gió gọi gió xô tràn mê mải
Nỗi nhớ nhà khô rát rừng cây 
Anh nghe như tiếng em đâu đây
Mồ hôi đẫm ngấm từng hạt đất
Từ khô cằn cuộc sống đang đọng mật
Trong khát khao nỗi nhớ quê nhà 
Mùa hè 2000
QUÊ HƯƠNG 
Chiều đau đáu trông về quê mẹ
Dòng sông xưa nước mấp mé đôi bờ
Cánh diều trắng chao nao nỗi nhớ
Gió quê xạc xào gọi nhắc ngày xưa
 Núi Thành Dền mờ ảo như mơ
Nghé con phởn phơ cỏ non đọng mật
Bến Sỏi, Gầm Tàu, Bãi Chang, Hàm Ếch
Nước xuống ròng, quả cá * có còn không?... 
Chùa Xối, Hang Trê, Hang Lợp nhớ nhung
Mùa cào cào sáo gọi đôi làm tổ
Núi Ngã Ba lòng em còn để ngỏ
Nước đáy nguồn róc rách đợi trăng lên
 Ao Quán, Chùa Hang, kỷ niệm không tên
Đèo heo hút gió ngàn quyến luyến
Tay nắm tay lưng đèo xao xuyến
Đêm mịt mùng ánh mắt tìm nhau. 
Quê hương ơi ! hằn đậm nỗi đau.
Hang Bờ Hồ nước mắt bà cạn kiệt
Vai mẹ rách lát sắn khê vàng mọt
Bắp chân cha bùn nhuộm đen gày 
Quê hương ơi tôi đã về đây!
Cúi xin người lỗi thời thơ dại
Cuộc đời bon chen buồn vui mê mảiQuê hương !
Người vẫn mãi mãi trong tôi... 
Mùa đông 1999*
Quả cá: Loài dây leo ở bãi sông có quả giống hình con cá - ăn được.


 

 TÌM EM
Phương pháp 
Hai mươi chín năm mải miết tìm em
Hỏi thày giáo già thăm địa chỉ
Hỏi cô giáo trẻ những điều suy nghĩ
Lật từng trang giáo trình em ở nơi nao?... 
Em ở nơi đâu qua mấy nhịp cầu?
Tôi lặn lội mò kim đáy bể
Tôi đa tình em kiêu sa thế
Tôi theo hoài cho đến tóc hoá mây 
Tôi tìm em không giành giật cho tôi
Nhân loại đông trái đất  tròn chật chội
Kiến thức khó phải tìm phương pháp mới
Biết bao giờ tôi mới được gặp em? 
Có những chiều đã ngỡ nắm tay
Ôi không phải đó chỉ là mộng tưởng
Mỗi ý nghĩ thấm sâu bài giảng
Không phải em rồi? Em ở nơi nao?
 Anh đội mây trắng cả mái đầu
Em trẻ trung nàng tiên ẩn hiện
Anh vẫn đợi vẫn chờ em đến
Cho cuộc đời có phải không em...? 
Đông 1999
KHỐI TRÒN
Tặng Hường (Hòa Bình) 
Nắm đất vàng trên bàn tay em
Thấm nước đồng chua đẫm mồ hôi mẹ
Đôi bàn tay xinh lăn nhè nhẹ
Hòn đất chuyển mình thành khối tròn xoay 
Vầng trăng trong mờ tỏ sau mây
Quả cam vàng mọng đầy mật ngọt
Trái táo chín lịm tiếng chim thánh thót
Chắt chiu trong mẩu đất vô tư 
Cô giáo là em giọt nắng giọt mưa
Mầm bật dậy từ hương nồng của đất
Tiếng trống giòn tan tiết học vừa kết
Khối tròn hồng lắng đọng mãi trong tim                                            
  Hội giảng mùa xuân 2000  
 
 
 
 
 
 
 
 
 
SÔNG CẤM 
Ai đặt tên em sông Cấm
Để anh cắm sào đứng đợi giữa trùng khơi
Ơi dòng sông phù sa ào ạt chảy!
Chẳng bao giờ lắng đọng phía thuyền tôi 
Ai đặt tên em như thế sông ơi!
Bên thành phố bừng bừng hoa phượng
Tàu ngược xuôi xốn xao cửa biển
Anh vẫn neo mình đợi nước triều lên 
Ước chi sóng triều đẩy ngược dòng trong.
Cho anh nhổ sào lướt sóng
Anh chở đầy khoang tình nóng bỏng
Vượt sóng vào vùng cấm gặp em Hè 2000

 
 
 
 
 
 
THÀNH PHỐ NÀY... 
Thành phố này có phải của em đâu!
Những tòa nhà, những con đường nhộn nhịp
Những siêu thị hàng giăng lóa mắt
Gương mặt người khó quen. 
Nơi em sinh yên ả miền quê
Dư giả sóng, cánh buồm nâu cháy chát
Biển yêu người nước triều dào dạt
Những con tàu những chuyến vươn khơi 
Thành phố nguy nga, lộng lẫy ngút người
Sớm vào ca mười hai giờ kiệt sức
Đồng lương mỏng nhòe mồ hôi đắng chát
Bát cơm người khó... nuốt nuốt khó trôi
Ở trong kia phút tình ái lả lơi
Ở khuất đâu nhuốm tâm hồn hoen ố
Bòn tiền trên nỗi đau nhân thế
Đừng nhìn vào... khó ra đấy, em ơi! 
Về đi em với nắng gió biển khơi
Biển mặn mòi ngàn đời cho vị mặn
Người làng chài bao dung đằm thắm
Hạnh phúc nơi này..., mới dành trọn cho em. 
                                                     Hè 2006
 
 
 
 
GIEO LẠI MÙA XUÂN 
Vạt nương em nghiêng sang rẫy anh
Gốc sim già cháy đen nham nhở
Đất âm thầm chôn sâu nỗi nhớ
Tuổi trăng tròn lửa lòng cháy thời gian
 Lật mảnh đất xưa em gieo lại mùa xuân
Đậu tím hoa sắn xòe đón nắng
Rực rỡ như mơ cánh rừng tĩnh lặng
Ong bướm say mật đọng múa vòng 
Đất cựa mình bật dậy mầm non
Anh bắc cầu qua con đập vỡ
Suối nao nao chân cầu bỡ ngỡ
Gió xòe ô hai bóng chụm tròn 
Sương chiều buông bịn rịn hoàng hôn
Hoa sim tím thắm rừng say ngất
Mùa xuân em gieo, đời đang sây mật
Vạt rẫy ven rừng... bên vạt nương anh Hè 2000

 

 

 

 

NGÀY ẤY 
Bố còng lưng trên những luống càyđồng hợp tác
Sáng ra đồng sương tắm bàn chân,
Buổi trưa nắng thiêu cháy tóc.
Nhọ mặt về nhà Tìm vay cối thóc
Cái cối xay quay mòn hết cuộc đời
Sáng đến trườngMẹ dặn phải ngoan
 Chiều theo mẹ bờ sông cắt ráng
Tước chổi  bán chợ phiên
Mua gạo, mua khoai,
Mẹ không quên mua cho tôi quyển sách.  
Sức mẹ... cùn dần...Chúng tôi lớn lên
Những chàng trai mười tám,
Xa mẹ cha theo tiếng súng chiến trường 
Giặc tan, con trở về với mẹNăm tháng đợi chờ
Lưng mẹ vòng cung...Ngày ấy... Mùa xuân 2006

 
 
MỎI MÒN
 Trăng lưỡi trai em đợi
Nụ hồng bờ môi
Hoàng hôn chìm đáy đất
Trăng lên rồi anh ơi! Ơi mảnh trăng lá lúa
Ngăn ngắt mơ tiên
Chập chờn đâu mí mắt
Khao khát cháy trời đêm  
Đêm này, trăng buông tơ Cửa khép hững hờ
Cô đơn ai ôm bóng


Em đợi hôm trăng khuyết

Mong đến trăng tròn

Khi nao thời trăng mật

Thỏa nỗi nhớ mỏi mòn; Hay tình ta đã chết

Từ khi, còn trăng non...    

 

 

BỤI HỒNG

Tràng Lương mùa này hanh khô quá

Bụi vướng vai em nhuốm ánh hồng Mai

Tôi về  xuôi nơi biển hát

Cho xin mấy hạt bụi được không? 

Mắt em lúng liếng sau vành nón nghiêng cả chiều hè biếc thông reo

Ơ kìa có hạt nơi núm má

Lá cười hạt bụi cũng cười theo. 

Bụi đường gió cuốn vương vương  tóc

Tôi ước bụi sang từ bên em

Giá như người ơi cho nhau áo  

Tôi về ôm ấp để làm quen.  

Tôi mong bụi vướng vai em nữa

May thừa chút hạt lạc sang tôi

Bóng em qua rồi thăm thẳm núi

Có một hạt bay cuối chân trời . 

 

 

 HÈ QUÊ

 Lúa trĩu  hạt vàng hoe màu nắng

Rơm khô thơm nức óng vàng tơ

Vịt trứng muốt lông nhàn  rỉa cánh

Đu đưa bóng cau tròn như mơ.

 Nắng rót mật vàng trên ngàn lá 

Na căng tròn quả mắt sáng trong

Mít thơm môi bé tràn khắp nẻo

Ríu  ran chim hót động tầng không . 

Thiếu nữ má hồng đang phơi thóc

Vẽ lên dòng nhac dưới chân mình

Giọt giọt mồ hôi vương câu hát

Gió ngọt đồng vàng  đùa tóc xanh. 

Giữa nắng cô mơ về Hà Nội

Cổng trường Đại học phượng đỏ hoa

Đem theo sắc vàng tươi của lúa 

Nồng nàn lòng mẹ mồ hôi cha. T

hiếu nữ má hồng đang hong thóc

Vẽ lên dòng nhạc dưới chân mình

 Mùa hè em đẹp như câu hát

Tôi ngỡ  chìm  mắt biển em xanh.                                           

      He 2008

Lê Xuân Lựa TRường tiểu học Lại Xuân - Thủy Nguyên- HảI Phòng  


Nhắn tin cho tác giả
Nguyễn Thị Thu Hằng @ 14:25 09/12/2011
Số lượt xem: 442
Số lượt thích: 0 người
 
Gửi ý kiến